Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các ấn phẩm của blog, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "blog". (Ví dụ: thiệp tân linh mục blog). Tìm kiếm ngay
129 lượt xem

Cho gia đình anh trai ở nhờ 6 năm, bây giờ họ chây ì không chịu chuyển đi

Tôi lo sợ vợ chồng anh cả gây ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của mình. Thế nên, tôi muốn anh chị ấy chuyển ra khỏi ngôi nhà mà chúng tôi đã mua.

Ngày trước gia đình anh trai chồng tôi khá giả, sung túc. Nhưng do làm ăn thua lỗ nên anh chị phải bán hết đất đai và nhà cửa để trả nợ. Khi anh cả nói bán ngôi nhà thì chồng tôi muốn mua lại.

Bởi vì nhà của anh cả nằm trên đất của tổ tiên, chồng tôi muốn giữ lại cho con cháu đời sau. Lúc đó, gia đình tôi cũng khó khăn, để có đủ tiền mua ngôi nhà của anh cả, tôi phải đi vay tiền của bên ngoại và mang sổ đỏ của ngôi nhà đang ở đi thế chấp ngân hàng.

Sau khi nhà thuộc về chúng tôi, anh cả nói muốn thuê lại nhà. Thương anh chị không có chỗ ở, vợ chồng tôi quyết định cho ở lại nhà và không mất tiền gì cả. Khi nào chúng tôi có việc lấy lại thì anh chị phải rời đi trả lại nhà. Anh chị vui vẻ đồng ý với yêu cầu của tôi.

Trong suốt 6 năm qua, gia đình anh cả vẫn ở ngôi nhà đó. Nhiều người không biết còn nghĩ là nhà của anh chị. Đầu năm vừa rồi, tôi có mở 1 cửa hàng ở tầng dưới của ngôi nhà đó. Tôi để ý thái độ anh chị không được vui, nhiều lần còn khó chịu với việc khách hàng của tôi đi nhờ nhà vệ sinh.

Tôi nói với chồng là không thể tiếp tục để anh chị sống trong nhà mình được nữa. Cứ như thế chuyện làm ăn của tôi sẽ bị anh chị phá hỏng mất. Ở nhờ không mất tiền trong suốt 6 năm, anh chị cũng đã tích cóp được đủ tiền mà mua nhà khác hoặc thuê chỗ khác rồi.

Đầu tuần vừa rồi, chúng tôi qua nói chuyện với anh chị là muốn lấy lại toàn bộ nhà, mong 2 người sớm chọn chỗ ở khác rồi chuyển đi. Nhưng chị dâu bật khóc xin được ở lại. Anh cả nói giờ mà phải đi thuê phòng trọ thì sẽ chật chội. Anh mong chúng tôi hãy để anh chị ở lại ngôi nhà đến hết đời.


Nghe câu nói của anh cả mà tôi giật mình và hoang mang. Chúng tôi có lòng tốt cho anh chị ở không mất tiền suốt thời gian dài, thế mà chưa bao giờ được lời cảm ơn. Bây giờ 2 người còn muốn chiếm dụng ngôi nhà của chúng tôi sao? Hết đời là mấy chục năm đây?

Tôi thấy hối hận vì đã cưu mang gia đình anh chị, để rồi giờ rơi vào thế khó xử, đuổi không chịu đi. Theo mọi người, vợ chồng tôi nên giải quyết chuyện này thế nào đây?

Bài viết cùng chủ đề: